Bài của tác giả Hung Viet .
Thời Đường – Tống, ngữ âm của người Hán giống người Việt. Ngày nay, người Hán đọc thơ Đường – Tống của cha ông họ thấy “ngang phè” và “rất nhọc nhằn”, trong khi người Việt vẫn thấy rất mượt mà, dịu ngọt… Họ hầu như không còn làm được thơ Đường luật như thời xưa nữa, trong khi người Việt vẫn dễ dàng “tuôn mưa” nếu có hứng sáng tác. Cứ như người Việt là chủ nhân đích thực của tiếng Hán ngày xưa. Điều này chắc sẽ làm cho các “fan” của trang ‘Hùng Việt sử quán’ khoái chí lắm.
Ta thử đọc 2 bài thơ nổi tiếng sau đây (‘Phong Kiều dạ bạc’ của Trương Kế và ‘Khuê oán’ của Vương Xương Linh) bằng âm Việt và âm Hán (giọng Bắc kinh) coi xem:
楓橋夜泊 Fēng qiáo yè pó
月落烏啼霜滿天 yuè luò wǔ tí shua̅ng mǎn tia̅n
江楓魚火對愁眠 jia̅ng fe̅ng yú huǒ dùi chóu mián
姑蘇城外寒山寺 gu̅ su̅ chéng wài hán sha̅n sì
夜半鐘聲到客船 yè bàn zho̅ng she̅ng dào kè chua̅n
江楓魚火對愁眠 jia̅ng fe̅ng yú huǒ dùi chóu mián
姑蘇城外寒山寺 gu̅ su̅ chéng wài hán sha̅n sì
夜半鐘聲到客船 yè bàn zho̅ng she̅ng dào kè chua̅n
Đọc theo tiếng Việt:
Phong Kiều dạ bạc
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn Sơn tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn Sơn tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền
Đọc theo tiếng Trung:
Phâng xieo dê pố
Duế lua ủ thí soang mản then
Chiang phâng dú khuở tuây tsấu men
Cu su tsấng oại khán san xự
Dế pạn trung sâng táo khựa tsoan
Chiang phâng dú khuở tuây tsấu men
Cu su tsấng oại khán san xự
Dế pạn trung sâng táo khựa tsoan
閨怨 Gūi yuàn
閨中少婦不知愁, gùi zhōng shào fù bù zhī chóu
春日凝妝上翠樓。 cūn rī níng zhuàng shàng shuí lóu
忽見陌頭楊柳色, hú jiàn bái tóu yáng liǔ sè
悔交夫婿覓封侯。 huǐ jiāo fū xù mì fēng hóu
春日凝妝上翠樓。 cūn rī níng zhuàng shàng shuí lóu
忽見陌頭楊柳色, hú jiàn bái tóu yáng liǔ sè
悔交夫婿覓封侯。 huǐ jiāo fū xù mì fēng hóu
Đọc theo tiếng Việt:
Khuê oán
Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu,
Xuân nhật ngưng trang thướng thuý lâu.
Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc,
Hối giao phu tế mịch phong hầu.
Xuân nhật ngưng trang thướng thuý lâu.
Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc,
Hối giao phu tế mịch phong hầu.
Đọc theo tiếng Trung:
Quây trung sao phụ pú trư sấu
Xsuân rư níng troang sang suấy lấu
Hú chen pái thấu záng lỉu sưa
Khuẩy cheo phu xù mị phâng khấu
Hú chen pái thấu záng lỉu sưa
Khuẩy cheo phu xù mị phâng khấu
Nhận xét:
Đọc theo tiếng Việt, thấy cả 2 bài thơ rất nuột vần, trong khi đọc theo tiếng quan thoại TQ thì thật trúc trắc trục trặc!
Vì sao thế?
– Do hệ thống ngữ âm người Việt vẫn 6 thanh, trong khi của người Hán chỉ còn 4 thanh (“rớt” mất 2 thanh)! Vì chỉ còn 4 thanh, tiếng Hán quan thoại phải dùng phép “biến âm” ở nhiều trường hợp (trong đối thoại và đọc văn thơ)…
– Theo thuyết về nguồn gốc của người Hoa là người Việt, thì sự lạ lùng trên đây không biết có phải là một dấu hiệu chăng?
Văn Nhân góp ý :
Sử thuyết Hùng Việt cho Triều Đường của Lí Uyên là 1 triều đại của người họ Hùng , Triều Việt Thường hay Đường tiếp nối Việt Tủy (Tủy biến âm của Sở – Sủy sách vở Tàu viết thành nhà Tùy ) . Quốc thống truyền từ nhà Đường hay Thường sang kỉ nguyên Đại Việt – Đại Hưng sau cùng truyền đến Việt Nam ngày nay liền 1 mạch khi những phần đất khác của Thiên hạ lần lượt rơi vào tay các đại Hãn Mông – Thát .
Nguyên nhân của việc Việt ngữ giống với Đường âm là thế , không phải chỉ riêng tiếng nói mà nhiều lãnh vực khác như ăn mặc .v.v.cũng thế ; nói chung là văn hóa Việt tiếp nối chính thống nền văn hóa văn minh Thiên hạ ; không bị phủ lên lớp sơn Mông – Mãn mấy trăm năm nên về ngôn ngữ cơ bản người Việt còn giữ được phát âm xưa của ‘Thiên hạ họ Hùng’.
Giới nghiên cứu ngày nay nhìn nhận … Đường âm là phát âm của tiếng ‘Trung hoa’ ̉cổ ., nói như thế chẳng khác nào nói….người Việt ngày nay nói tiếng Trung hoa cổ xưa …thế mới kì ???.
– Do hệ thống ngữ âm người Việt vẫn 6 thanh, trong khi của người Hán chỉ còn 4 thanh (“rớt” mất 2 thanh)! Vì chỉ còn 4 thanh, tiếng Hán quan thoại phải dùng phép “biến âm” ở nhiều trường hợp (trong đối thoại và đọc văn thơ)…
– Theo thuyết về nguồn gốc của người Hoa là người Việt, thì sự lạ lùng trên đây không biết có phải là một dấu hiệu chăng?
Văn Nhân góp ý :
Sử thuyết Hùng Việt cho Triều Đường của Lí Uyên là 1 triều đại của người họ Hùng , Triều Việt Thường hay Đường tiếp nối Việt Tủy (Tủy biến âm của Sở – Sủy sách vở Tàu viết thành nhà Tùy ) . Quốc thống truyền từ nhà Đường hay Thường sang kỉ nguyên Đại Việt – Đại Hưng sau cùng truyền đến Việt Nam ngày nay liền 1 mạch khi những phần đất khác của Thiên hạ lần lượt rơi vào tay các đại Hãn Mông – Thát .
Nguyên nhân của việc Việt ngữ giống với Đường âm là thế , không phải chỉ riêng tiếng nói mà nhiều lãnh vực khác như ăn mặc .v.v.cũng thế ; nói chung là văn hóa Việt tiếp nối chính thống nền văn hóa văn minh Thiên hạ ; không bị phủ lên lớp sơn Mông – Mãn mấy trăm năm nên về ngôn ngữ cơ bản người Việt còn giữ được phát âm xưa của ‘Thiên hạ họ Hùng’.
Giới nghiên cứu ngày nay nhìn nhận … Đường âm là phát âm của tiếng ‘Trung hoa’ ̉cổ ., nói như thế chẳng khác nào nói….người Việt ngày nay nói tiếng Trung hoa cổ xưa …thế mới kì ???.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét