Sông
Ngân nước chảy lững lờ
Thuyền
trăng chở nặng vần thơ gửi người
Hoa
môi vẫn thắm nụ cười
Hương
trầm suối tóc sáu mươi dặm đời
Thương
yêu đã nói bao lời
Ân
tình chất chứa biển khơi sóng ngàn
Nắng
có ngả , tiệc chẳng tàn
Hoa
râm tóc bạc không làm xa nhau
Giây
trầu mà quấn thân cau
Nghìn
thương vạn nhớ đong sao cho đầy
Bốn mươi năm vẫn tình say...
Muôn
đời muối mặn gừng cay ...mình à .
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét